Facebook
Youtube
Những Câu Chuyện Mấy ai còn nhớ người lái đò năm nao !
Mấy ai còn nhớ người lái đò năm nao !
14.11.2017 09:20 - đã xem : 134
Chào cả nhà
Viết cho các thầy cô kính yêu của tôi :
MẤY AI CÒN NHỚ NGƯỜI LÁI ĐÒ NĂM NAO ?
Tôi là một học trò yêu văn từ rất nhỏ, năm tôi học lớp 9, cô giáo dạy Văn đã viết tặng tôi trong trang lưu bút lúc chia tay trường cấp hai Lam Sơn, Đà Lạt “ Một công trình kiến trúc nguy nga/ Một chiếc cầu bắt qua sông lớn/ Cũng bắt đầu bằng một chữ A “ , cô giáo tôi không may giã từ dương thế nhiều năm trước vì bạo bệnh, nhưng trang lưu bút này nào sẽ mãi theo tôi suốt cuộc đời. Từ những câu chữ ấy , tôi muốn nhắc lại hình ảnh người thầy cặm cụi bên trang giáo án , một đề tài dĩ nhiên không hề xa lạ với tất cả mọi người .Song, cho dù xã hội có văn minh, khoa học kỹ thuật có phát triển đến đâu đi nữa , thì vẫn không gì thay thế được vai trò của người thầy trong cuộc sống này. Dẫu trời mưa hay nắng, người lái đò vẫn vững tay chèo đưa khách sang sông, đến bên kia bờ, một vùng sáng mở ra với khách đi đò , và rồi ông lái lại lặng thầm quay đầu để đưa một lượt khách mới về bến đỗ bình yên. Khách sang sông giờ người là bác sỹ, người là kỹ sư, và cũng có người làm công việc lặng thầm như ông lái năm nao. Bạn ơi! Sẽ mãi hiện diện trên cuộc đời những tấm lòng cao cả, thực hiện một công việc lặng thầm, không danh lợi, nhưng tràn ngập tình yêu thương , mang tính nhân văn sâu sắc ấy, và phải chăng đó là một tình cảm đẹp mà chúng ta nên khắc ghi và tôn kính ?
Ai trong chúng ta mà chẳng có những ngày thơ ấu cắp sách đế trường, đã từng oán giận , thậm chí muốn làm gì đó . . . cho bỏ ghét . . . các thầy cô đã bắt ta chép phạt, hay thưởng thức những. . . quả trứng vịt tươi ngon cho những lần cúp cua hay quay cóp . . Nhưng bạn ơi! Có bao giờ bạn lắng đọng lại lòng mình, nếu không có. . . những con người đáng ghét ấy, thì bạn có thể mạnh dạn bước đi và đặt những bước chân đầu tiên của mình trên con đường cuộc đời của chính mình?
Gần bốn mươi năm sinh ra trên dương thế , tôi cảm thấy mình đang mang nặng ân tình mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi , nếu tình yêu gia đình che chở tôi với hình ảnh ba mẹ lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, dìu bước tôi đi giữa đêm đen lạnh lùng thì thầy cô hiện hữu trong tôi là những cô tiên, ông bụt như truyện cổ ngày xưa . Nếu có thể, tôi muốn nói thật nhiều về lòng biết ơn và những kỷ niệm yêu thương của tôi và các thầy cô trong suốt 12 năm phổ thông, 4 năm đại học, và đặc biệt là những người thầy khiếm thị hiện hữu giữa cuộc đời tôi
Tôi viết những dòng chữ này bằng một tình cảm chân thật tự đáy lòng mình. . . Nếu có cơ hội, mong bạn một lần trở về bến đò xưa và nói tiếng “ Cám ơn” với những người đã đưa bạn qua sông an toàn. Dẫu biết khách đã sang sông ít khi quay trở lại bến đò xưa nhưng ông lái vẫn đó và mang một tâm trạng chờ đợi xa xăm. . .
Thầy cô kính mến ! Lê Dương Thể Hạnh hay nói, hay cười và hay hát của các thầy cô vẫn đây, dù số phận có mang đi của con . . . một số thứ đáng kể nhưng trong bóng đen lạnh lùng này con vẫn tự tin nói rằng “ Con vẫn là niềm tự hào của thầy cô và mái trường năm nao. . . “
Kính chúc các thầy cô luôn vui vẻ và khỏe mạnh!
Trân trọng,
Lê Dương Thể Hạnh

© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt